Hiển thị các bài đăng có nhãn thư giãn. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn thư giãn. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Hai, 8 tháng 4, 2013

Bà lão 80 tuổi và cô nhân viên phục vụ

“Một bà cụ 80 tuổi đến một quán ăn hỏi nhân viên phục vụ: “Bà chỉ có mười ngàn, bà muốn uống canh”. Vì bà cụ đã lớn tuổi, nói chuyện nghe không rõ lắm. Khi đó tôi có thể cảm nhận được sự ngại ngùng của bà, vẻ mặt của bà thiếu điều muốn khóc.

Một lúc sau, nữ phục vụ bưng ra một bát cơm và canh nóng để trước mặt cụ. Bà cụ nhìn thấy trong cơm có thịt, liền vội nói: “Bà không cần thịt, bà chỉ có mười ngàn thôi”.
Nữ phục vụ nhỏ nhẹ đáp lại: “Bà ơi, cái này không tính tiền, bà cứ từ từ dùng ạ!”.

Mỗi người chúng ta ai cũng sẽ già đi, sống tốt với người già luôn là một nét đẹp đạo đức của con người.

(Theo giaoduc.net)
Chú ý: Khi đăng lại bài viết trên ở website hoặc các phương tiện truyền thông khác xin vui lòng ghi rõ nguồn http://www.vnaccs.comCâu hỏi hoặc góp ý xin gửi tới email:vnaccs@gmail.com
Xin chân thành cảm ơn và kính chúc quý khách luôn thành công trong cuộc sống!

Thứ Sáu, 29 tháng 3, 2013

Chuyện của chàng sinh viên bước ra từ trại giam

Hay tin mẹ bị ung thư giai đoạn cuối, Hợi đã liều đưa mẹ lên chỗ học nghề để tiện chăm sóc, thuốc men.


Sinh ra trong cảnh lam lũ, tồn tại bằng chính bàn tay của mình, Hợi đã lăn xả với muôn vàn công việc để kiếm tiền chữa bệnh cho mẹ. Mải miết mưu sinh để có tiền cho những liều thuốc đặc trị ung thư vô cùng đắt đỏ, chàng thanh niên này đã vô tình “dính chàm”. Lúc bước vào trại tạm giam cũng là lúc Hợi đón nhận hung tin về sự ra đi của mẹ. Sau những đau đớn liên tiếp, tưởng chừng khó vực dậy, chàng thanh niên mồ côi ấy đã vịn lấy niềm tin, bước từng bước run rẩy vào cổng giảng đường đại học bằng nghị lực phi thường của mình.

Tuổi thơ cơ cực
Phan Hợi (SN 1983), trong một gia đình có hoàn cảnh khá trớ trêu. Lớn lên trong sự quan tâm của mẹ và anh chị, Hợi chưa một lần biết mặt cha. Mẹ Hợi là một người phụ nữ đa đoan trong chuyện tình cảm, hai lần đò vẫn không mang đến cho bà một mái ấm vẹn toàn. Ba đứa con mang ba họ khác nhau và Hợi mang họ mẹ. Sau những bầm dập của niềm tin, bà ôm các con từ Quảng Bình về lại quê nhà ở xã Sơn Quang, huyện Hương Sơn (Hà Tĩnh) sinh sống.

Sự thiếu thốn cả về vật chất lẫn tinh thần đã đem đến cho Hợi một tuổi thơ cơ cực, vất vả. Tuy nhiên, dù gia đình có thiếu thốn đến đâu, mẹ Hợi vẫn cố gắng cuốc cày để cho ba con học hết THPT. Năm 2001, cầm trong tay tấm bằng tốt nghiệp cấp 3, Hợi quyết định lên đường nhập ngũ thay vì kiếm một cái nghề để mưu sinh như anh chị của mình. Sau 5 năm rèn mình trong quân ngũ, Hợi trở về quê. Nghỉ ngơi ít hôm, anh quyết định khăn gói vào Đồng Nai đăng ký học nghề điện công nghiệp tại trường cao đẳng dạy nghề số 8 ở thành phố Biên Hòa.
Để có tiền học, Hợi luôn tranh thủ mọi thời gian rảnh đi làm thêm, nên gia đình không phải chu cấp gì cả. Việc học hành đang bắt đầu vào quỹ đạo thì anh đau đớn nhận hung tin, mẹ anh bị bệnh ung thư cổ tử cung giai đoạn cuối. Sự sống của bà chỉ tính bằng ngày, bằng tháng. Sau những ngày lao đao, anh quyết định đón mẹ vào Đồng Nai để tiện chăm sóc thuốc men, ăn uống cho bà. Thời gian đó, Hợi lao vào làm việc như một con thiêu thân, ai thuê gì làm nấy, từ phụ hồ, giữ xe, bốc xếp, bưng bê bát đĩa trong các quán ăn…
Nhiều khi, sự lao lực của anh vượt xa cái sức vóc nhỏ bé ấy. Thế nhưng oái oăm thay, bệnh tình của mẹ anh ngày càng nặng hơn, số tiền thuốc tăng lên theo cấp số nhân. Để có tiền mua thuốc cho mẹ, Hợi đã “tự nguyện” thả “hồn mình cho quỷ”, khi đầu cơ cho các công ty bảo kê, đòi nợ thuê, rồi trộm cắp tài sản… Theo mách nước của một bạn xấu, Hợi đã liều vào các bãi gửi xe công cộng, lấy xe cũ đổi xe mới, rồi đem bán kiếm tiền.
Ban đầu, Hợi cũng tự dặn lòng, chỉ làm một lần rồi thôi. Nhưng lóa mắt trước việc kiếm được nhiều tiền một cách dễ dàng, cộng thêm tiền thuốc của mẹ liên tục “réo rắt” cái túi anh hàng ngày, bước chân Hợi cứ thế lún sâu vào vòng tội lỗi không rút ra được. Ngày 1/6/2007, Hợi bị bắt quả tang khi đang mang xe máy cũ vào bãi gửi xe của siêu thị BigC tráo đổi xe mới mang đi bán. Trước đó mấy ngày, Hợi đã linh cảm sẽ có ngày này nên tìm cách đưa mẹ về quê.
Nghị lực từ trong trại giam…
Ba tháng sau, TAND thành phố Biên Hòa đã mở phiên tòa xét xử Phan Hợi với tội danh “trộm cắp tài sản”, tuyên án 24 tháng tù giam. Lúc này ở Hà Tĩnh, mẹ Hợi mới biết tin dữ của con. Những cơn đau do bệnh tật dày vò cộng với tâm bệnh đã khiến sự ra đi của bà nhanh hơn dự tính. Một tháng sau ngày xét xử Hợi, bà nhắm mắt trút hơi thở cuối cùng. Từ trong nhà tù đón nhận hung tin về mẹ, Hợi đã qụy ngã bên song sắt.
Cùng thời gian trên, Hợi được chuyển về trại giam Cây Cầy (của Bộ Công an đóng tại tỉnh Tây Ninh), do không quen với thức ăn, tinh thần lại suy sụp nghiêm trọng nên chân tay Hợi bỗng dưng bải hoải, không cử động được. Thời gian đó, Hợi sống trong cô độc, một mình chống chọi lại bệnh tật. Từ những thao tác sinh hoạt rất đơn giản, Hợi cũng đã mất khả năng điều khiển. Suốt ba tháng ròng nằm một chỗ như người thực vật, khiến Hợi bỗng giật mình lo sợ.
Một lần nữa, Hợi không cho phép mình gục ngã, phải tự đứng dậy để đấu tranh bền bỉ với hành trình đòi lại chức năng sống cho tứ chi. Trong hoàn cảnh nhà giam, Hợi không có các công cụ hỗ trợ phục hồi chức năng như ở bên ngoài, nên cách tập tành của Hợi chỉ là những thao tác lăn, lê, bò, trườn. Nói về những tháng ngày đó, anh bảo hết cuộc đời này khó mà quên được. Ấy vậy mà nhờ sự kiên trì tập luyện suốt 11 tháng trời, Hợi đã dần đứng lên được, bàn tay cũng bắt đầu cầm nắm có cảm giác. Trước sự ngỡ ngàng của các quản giáo và bạn tù là những giọt nước mắt nóng hổi tuôn trào trên gò má chai sạm của chàng thanh niên ấy.
Nhờ sự cải tạo tốt, Hợi được ra tù trước thời hạn ba tháng. Ngày đầu tiên về nhà, nhìn lên di ảnh mẹ, tay Hợi run run không cắm được nén nhang vào bát hương. Cứ thế, anh khóc ròng suốt mấy ngày trời bên bàn thờ của mẹ. Nói về những ngày đầu mới bước ra từ cổng trại giam, Hợi bảo ở trong tù đã khổ, ra tù còn khổ hơn, khi hàng ngày anh phải đối diện với những ánh mắt kỳ thị, xa lánh của người thân, bạn bè, xóm làng. Thông tin Hợi bị bệnh trong tù khi về đến lũy tre làng, không hiểu sao lại biến thể thành chuyện anh bị HIV, nên đi đến đâu, người ta tránh đến đó. Thế rồi, Hợi đành phải làm một cái việc bất đắc dĩ là đi xét nghiệm máu. Khi chuyền trên tay tờ giấy xét nghiệm âm tính với vi rút HIV của Hợi, mọi người mới thôi xì xào.
Bước vào giảng đường đại học
Nghe lời trăn trối của mẹ, Hợi nhờ người dựng lại căn nhà nhỏ trên nền đất trống, sáng ngày lầm lũi mưu sinh bằng nghề bán củi. Thế rồi, một lần vô tình bắt gặp hình ảnh cô bé hàng xóm đang ôn bài bên cửa sổ, nỗi khát khao được đến trường trong Hợi lại trỗi dậy. Sau những đắn đo, Hợi quyết định sang nhà cô bé mượn sách vở, liều đi thi đại học. Từ đó, bóng cậu thanh niên mồ côi ấy cứ hắt lên phên nhà suốt đêm thâu. Ánh đèn dầu cứ bập bùng trong ngôi nhà nhỏ. Ngày lầm lũi cần mẫn lên rừng chặt củi kiếm tiền đong gạo, tối Hợi lại chong đèn “dùi mài kinh sử”.

Từ nghị lực trong trại giam, Hợi đã bước vào giảng đường đại học.
Khi lịch thi gần kề, Hợi vùi đầu vào sách vở thâu ngày thâu đêm. Có lúc anh bị ngất lịm bên bàn học vì kiệt sức, máu mũi, máu mồm ộc ra, tưởng chết. Mùa thi năm ấy, có chàng thanh niên “cứng” tuổi, khắc khổ hì hục làm bài bên cạnh những cô cậu học sinh nhí nhảnh, đang độ yêu đời. Ngày đón nhận số điểm 19,5 và tờ thông báo trúng tuyển vào Khoa Lịch sử, trường đại học Vinh, Hợi lại khóc. Những giọt nước mắt nỗ lực vượt qua số phận đã làm cảm phục bao người dân quê nhà. Họ tình nguyện đóng góp mỗi gia đình một ít để đủ tiền học phí cho cậu tân sinh viên nghèo nhập trường.
Bốn năm trên giảng đường đại học, cậu thanh niên mồ côi này liên tục được tín nhiệm làm lớp trưởng, rồi bí thư lớp K50A khoa Lịch sử. Ý thức được hoàn cảnh của mình, Hợi chăm chỉ vừa học vừa làm thêm để kiếm tiền trang trải cuộc sống. Biết được hoàn cảnh vượt khó của Hợi, Đoàn trường đại học Vinh đã giới thiệu chỗ trọ miễn phí cho anh, khuyến khích tham gia Câu lạc bộ “Mái ấm trường Vinh”. Ngoài ra, Hợi còn được Ngân hàng chính sách xã hội tạo điều kiện cho vay vốn. Nhờ chi tiêu tiết kiệm, anh cũng bám trụ được để đi đến cuối con đường học vấn của mình mà không đứt gánh giữa chừng. Giờ thì Hợi đang đi đến gần những tháng cuối cùng của cuộc đời sinh viên. Tháng 7 này anh sẽ ra trường, những khó khăn vẫn đang chờ đón, nhưng dù thế nào đi chăng nữa, tôi vẫn tin Hợi đủ nghị lực để vượt qua những thử thách đó.
Những dòng di chúc cảm động của mẹ
Trong lúc bản thân đã “ngấm” mệt mỏi muốn buông xuôi, thì Hợi được một người thân trao cho hai lá thư, gần như là di chúc mẹ viết cho riêng Hợi trước lúc nhắm mắt xuôi tay. Thư có đoạn: “Ra ngoài xã hội thì không ai nể, không ai thương, nếu cứ lao vào con đường lầm lạc. Sau này ra tù trở về, mẹ khuyên con nên cố gắng lao động. Mình muốn ăn no mặc ấm thì phải siêng năng cần cù, thức khuya dậy sớm để cày bừa cuốc móc. Mẹ và cậu đã mua cho con một mái nhà 4 triệu đồng. Con trở về, tuy là không còn gì nhưng vẫn có được ngôi nhà cho con ở tạm… Mẹ muốn sống thêm để lo vợ cho con nhưng không được nữa. Hãy tha thứ cho mẹ!…”. Đọc thư mẹ, Hợi khóc ròng, quyết tâm làm lại từ đầu.

Chú ý: Khi đăng lại bài viết trên ở website hoặc các phương tiện truyền thông khác xin vui lòng ghi rõ nguồn http://www.vnaccs.comCâu hỏi hoặc góp ý xin gửi tới email:vnaccs@gmail.com
Xin chân thành cảm ơn và kính chúc quý khách luôn thành công trong cuộc sống!

Thứ Sáu, 22 tháng 2, 2013

Báo Mỹ: Có một làng không chồng ở Việt Nam

Đó là những góc nhìn chân thực, cảm động về làng Lòi – ngôi làng không chồng với những đứa trẻ thiếu cha ở xứ Nghệ, Việt Nam.

Khung cảnh dễ thấy trong một buổi sáng ở làng Lòi, Nghệ An là một nhóm phụ nữ chơi với những đứa cháu của mình gần một dòng suối. Chồng của họ không tồn tại, không phải vì họ đã hi sinh trong chiến tranh, mà bởi những người phụ nữ này quyết định sinh con không cần chồng.
Câu chuyện của họ bắt đầu từ cuộc chiến tranh chống Mỹ cứu nước của Việt Nam, khi nhiều người đặt nhiệm vụ bảo vệ tổ quốc lên trên lợi ích gia đình. Hòa bình lập lại, nhiều phụ nữ làng Lòi, cũng như nhiều người khác cùng thế hệ với họ đã hiến dâng những năm tháng tươi đẹp nhất cho đất nước. Họ đã quá độ tuổi kết hôn.
Tại thời điểm ấy, phụ nữ Việt Nam thường kết hôn vào tuổi 16. Những người độc thân ở tuổi 20 sẽ bị coi là “quá lứa” hoặc”quá tuổi kết hôn”. Khi những người lính trở về từ chiến trường, họ thường chọn những cô dâu trẻ tuổi hơn. Thực tế đó không khó lý giải, bởi tỷ lệ giới tính trở nên thiếu cân bằng khi quá nhiều người đàn ông đã hi sinh trong chiến tranh. Theo thống kê năm 2009 của Tổng cục Dân số – Kế hoạch hóa Gia Đình Việt Nam, vào năm 1979, cứ 100 nữ trong độ tuổi 20 đến 44 sẽ chỉ có khoảng 88 nam.
Không giống như những người phụ nữ thuộc thế hệ trước, những người chấp nhận “số phận” và chọn cách sống đơn độc, một nhóm những phụ nữ ở làng Lòi đã chọn làm mẹ theo cách của riêng họ.
Từng người một, họ nhờ những người đàn ông – những người họ không bao giờ còn liên lạc sau đó – để giúp họ có một đứa trẻ. Hành động này được gọi là “xin con”. Điều này phá vỡ những quy tắc truyền thống và khiến họ phải đối mặt với sự phân biệt đối xử cũng như chịu đựng những khó khăn khi nuôi con một mình.
“Điều này thật khác thường”, bà Harriet Phinney – trợ lý giáo sư nhân chủng học tại ĐH Seattle nhận định. Bà Harriet cũng cho hay, đó không chỉ là sản phẩm từ lòng dũng cảm của những người mẹ mà còn là sự cảm thông của xã hội sau chiến tranh với những phụ nữ có hoàn cảnh đặc biệt ở Việt Nam, bao gồm hàng nghìn góa phụ, những người đã phải nuôi con một mình.
Một số phụ nữ ở Lòi rất sẵn lòng chia sẻ câu chuyện của họ nhưng vẫn giữ kín tên bố của đứa trẻ. Một trong những người phụ nữ đầu tiên ở đây chọn làm mẹ đơn thân là bà Nguyen Thi Nhan – hiện đã 58 tuổi.
Bà Nguyen Thi Nhan, người phụ nữ chấp nhận cuộc sống làm mẹ đơn thân ở làng Lòi.
Bà Nguyen Thi Nhan, người phụ nữ chấp nhận cuộc sống làm mẹ đơn thân ở làng Lòi.
Bà Nhan đã tham gia chiến tranh. Trở về sau cuộc chiến, hai mẹ con bà bị chồng bỏ rơi. Người phụ nữ ấy đã chuyển tới mảnh đất rẻ nhất bà có thể tìm thấy – một khoảng đất gần suối ở vùng ngoại ô của Lòi để sinh sống. Bà đã hỏi xin đứa con thứ 2 và sinh được một người con trai như mình mong ước.
Những năm đầu tiên đã rất khó khăn với người phụ nữ này. Cuối cùng, đã có hơn 10 người khác có lựa chọn như bà. Bà Nguyen Thi Luu, 63 tuổi cũng là một trong số đó. Bà từng đem lòng yêu một người lính nhưng ông này đã hi sinh trong chiến tranh vào năm 1972.
“Khi chiến tranh kết thúc, tôi đã 26 tuổi”, bà Luu nói, “26 tuổi là quá già để kết hôn trong thời kỳ ấy. Tôi không muốn cưới một người già mà những người đàn ông độc thân lại không chọn tôi”.
“Tôi sợ phải chết trong đơn độc”, bà Luu chia sẻ, “Tôi muốn có ai đó để nương tựa khi về già. Tôi muốn có một đứa con của mình”.
Quyết định của bà vấp phải sự ngăn cản từ phía người thân trong gia đình nhưng họ cũng đã nhanh chóng chấp nhận điều đó cũng như thừa nhận 2 cô con gái của bà Luu. Ba mẹ con bà được bố mẹ mua cho một khoảng đất trong làng.
“Sẽ dễ dàng hơn nếu được sống với những người phụ nữ khác có hoàn cảnh tương tự mình”, bà Luu chia sẻ.
Ngoài làng Lòi, còn rất nhiều phụ nữ ở khắp Việt Nam cũng đã quyết định trở thành người mẹ đơn thân, đặc biệt là những người đã tham gia chiến đấu bảo vệ đất nước. Việc này đã nhận được sự quan tâm của Liên hiệp Hội Phụ nữ Việt Nam.
“Rất nhiều phụ nữ đã hi sinh mọi thứ trong chiến tranh, và chúng ta phải ghi nhận những cống hiến của họ”, bà Tran Thi Ngoi – Hội trưởng Hội Phụ nữ huyện Sóc Sơn, Hà Nội cho biết.
Năm 1986, chính phủ Việt Nam đã thông qua luật Hôn nhân và Gia đình, lần đầu tiên công nhận quyền hợp pháp của những bà mẹ đơn thân và con của họ. Đây là một chiến thắng cho những bà mẹ ở Lòi cũng như những bà mẹ đơn thân khác.
“Mọi phụ nữ đều có quyền trở thành người vợ và người mẹ, nếu họ không thể tìm một người chồng, họ vẫn có quyền sinh con”, bà Ngoi cho biết.
Chính phủ Việt Nam đã và đang làm việc với những tổ chức quốc tế nhằm thúc đẩy quyền bình đẳng cho phụ nữ cũng như cải thiện tình hình chăm sóc sức khỏe và giáo dục cho họ. Hiện nay, dẫu còn nhiều khó khăn, nhưng các bà mẹ đơn thân cũng đã nhận được sự hỗ trợ, giúp đỡ của Chính phủ.
Ở ngôi làng này, chỉ còn 4 người trong số 17 người phụ nữ đã lập ra cộng đồng bà mẹ đơn thân. Ba trong số đó đã mất, một số người còn lại chuyển đến sống với con cái họ ở làng khác, cũng có người kết hôn với những người đàn ông góa vợ.
“Tôi chỉ muốn làm một người mẹ. Không ai có thể thay đổi sự lựa chọn của tôi”, một người mẹ đơn thân giấu tên ở làng Lòi cho biết.

Thứ Hai, 17 tháng 12, 2012

Hiểu và Thương

Hiểu và thương tuy hai chữ mà một ý.

Một buổi sáng kia, cậu con trai của bạn thức dậy thì thấy đã gần giờ đi học. Cậu liền đến đánh thức em gái của mình còn đang ngủ, để hai anh em có thể kịp ăn sáng trước khi đến trường.
Em bé ấy thay vì cám ơn lại gắt lên: " Đi đi! Kệ tôi!"
Cậu bé có thể đã nổi giận vì thái độ không dễ thương của em và có thể đi vào bếp để mách lại với bạn điều đó.
Nhưng cậu bé chợt nhớ rằng tối hôm qua em bé đã ho nhiều, chắc em đã bị sốt, không ngủ được, nên sáng nay mới khó chịu như vậy. Khi hiểu được điều đó, cậu bé không còn thấy giận em gái nữa.
Khi bạn đã hiểu, không thể nào mà bạn không thương. Và khó mà bạn có thể tiếp tục giận được.
Khi bạn đã hiểu thì bạn biết phải làm gì để người kia bớt đau khổ, bạn làm chuyện ấy rất tự nhiên không thấy cần phải cố gắng nhiều. Cho nên muốn hiểu sâu, ta nên tập nhìn mọi người với con mắt từ bi.

(Theo hoctuvi.com)
Tuyên bố trách nhiệm: Bài viết được lấy nguyên văn từ nguồn tin nêu trên. Mọi thắc mắc về nội dung bài viết xin liên hệ trực tiếp với tác giả. Chúng tôi sẽ sửa, hoặc xóa bài viết nếu nhận được yêu cầu từ phía tác giả hoặc nếu bài gốc được sửa, hoặc xóa, nhưng vẫn bảo đảm nội dung được lấy nguyên văn từ bản gốc khi đăng tải tại http://www.vnaccs.com.  
 Câu hỏi hoặc góp ý xin gửi tới email:vnaccs@gmail.com

Thứ Sáu, 14 tháng 12, 2012

Từ thiện 100.000 USD rồi biến mất bí ẩn

Một người đàn ông trạc ngoài 60 tuổi mặc một chiếc áo khoác nâu sẫm màu tiếp cận một nhân viên của Đội quân Cứu Thế khi đó đang bê một chiếc hộp màu đỏ tại khu phố Myeong-dong.

Người đàn ông này đã bỏ vào hộp một phong bì màu trắng, và nói rằng "hãy dùng nó cho những người già đang cần giúp đỡ".

Sau đó, ông lên taxi và biến mất.

Đội quân Cứu thế Hàn Quốc sau đó kiểm hòm từ thiện và thấy trong phong bì là một tờ sec trị giá 106 triệu won (trên 100.000 USD) với một bức thư gửi kèm.

"Cha mẹ tôi luôn muốn chia sẻ, giúp đỡ láng giềng và sống một cuộc sống tiết kiệm suốt cuộc đời họ" - bức thư viết. Tác giả bức thư nói rằng ông là một cư dân ở khu vực Sinwol-dong, phí tây Seoul.

'Tôi gửi một hạt mầm bé nhỏ này tới khu rừng cao quý và linh thiêng này của Đội quân Cứu thế với sự tôn trọng tới các ước nguyện của cha mẹ tôi" - tác giả bức thư và số tiền quyên góp khổng lồ viết.

Số tiền quyên góp này không chỉ là con số lớn nhất mà những người gây quỹ nhận được trong năm nay, mà còn là số tiền lớn thứ hai mà họ nhận được kể từ năm ngoái.

Theo nhóm gây quỹ này, người đàn ông này cũng có thể là người đã bỏ 110 triệu won vào hòm công đức tại Myeong-dong năm ngoái.

"Nhìn vào nội dung và bức thư viết tay và ngân hàng phát hành séc, người công đức năm ngoái và năm nay chỉ là một" - Hong Bong-sik, thư ký quan hệ công chúng của quỹ từ thiện nói.

Năm 2011, quỹ từ thiện này nhận được số tiền quyên góp nhiều nhất kể từ khi họ mới bắt đầu hoạt động từ năm 1928.

"Đội quân Cứu thế sẽ sử dụng tiền quyên góp để giúp đỡ những người già không nơi nương tựa theo nguyện vọng của những người công đức".

Tâm nguyện và hành động của người đàn ông bí ẩn đã chạm vào tâm can của nhiều người, cũng giống như tiếng chuông mà Đội quân Cứu thế rung vang trên khắp các ngả phố Seoul.

(Theo Asia One)


Tuyên bố trách nhiệm: Bài viết được lấy nguyên văn từ nguồn tin nêu trên. Mọi thắc mắc về nội dung bài viết xin liên hệ trực tiếp với tác giả. Chúng tôi sẽ sửa, hoặc xóa bài viết nếu nhận được yêu cầu từ phía tác giả hoặc nếu bài gốc được sửa, hoặc xóa, nhưng vẫn bảo đảm nội dung được lấy nguyên văn từ bản gốc khi đăng tải tại http://www.vnaccs.com.  
 Câu hỏi hoặc góp ý xin gửi tới email:vnaccs@gmail.com
Xin chân thành cảm ơn và kính chúc quý khách luôn thành công trong cuộc sống!

Thứ Hai, 3 tháng 12, 2012

Câu chuyện về tình người : Bà cụ bán rau

.....Ăn rau không chú ơi?
Một giọng khàn khàn, run run làm gã giật mình. Trước mắt gã, một bà cụ già yếu, lưng còng cố ngước lên nhìn gã, bên cạnh là mẹt rau chỉ có vài mớ rau muống xấu mà có lẽ có cho cũng không ai thèm lấy.

[Hình: 011211_thoisu_ba-lao-ban-rau.jpg]

- Ăn hộ tôi mớ rau...!
Giọng bà cụ vẫn khẩn khoản. Bà cụ nhìn gã ánh mắt gần như van lơn. Gã cụp mắt, rồi liếc xuống nhìn lại bộ đồ công sở đang khoác trên người, vừa mới buổi sáng sớm. Bần thần một lát rồi gã chợt quay đi, đáp nhanh: Dạ cháu không bà ạ! Gã nhấn ga phóng nhanh như kẻ chạy trốn. Gã chợt cảm thấy có lỗi, nhưng rồi cái cảm giác ấy gã quên rất nhanh. "Mình thương người thì ai thương mình" cái suy nghĩ ích kỷ ấy lại nhen lên trong đầu gã.


- Ăn hộ tôi mớ rau cô ơi! Tiếng bà cụ yếu ớt.
- Rau thế này mà bán cho người ăn à? Bà mang về mà cho lợn!
Tiếng chan chát của một cô gái đáp lại lời bà cụ.
Gã ngoái lại, một cô gái cũng tầm tuổi gã. Cau mày đợi cô gái đi khuất, gã đi đến nói với bà:
- Rau này bà bán bao nhiêu?
- Hai nghìn một mớ. Bà cụ mừng rỡ.
Gã rút tờ mười nghìn đưa cho bà cụ.
- Sao chú mua nhiều thế?
- Con mua cho cả bạn con. Bây giờ con phải đi làm, bà cho con gửi đến chiều con về qua con lấy!


Rồi gã cũng nhấn ga lao vút đi như sợ sệt ai nhìn thấy hành động vừa rồi của gã. Nhưng lần này có khác, gã cảm thấy vui vui.
Chiều hôm ấy mưa to, mưa xối xả. Gã đứng trong phòng làm việc ngắm nhìn những hạt mưa lăn qua ô cửa kính và theo đuổi nhưng suy nghĩ mông lung. Gã thích ngắm mưa, gã thích ngắm những tia chớp xé ngang trời, gã thích thả trí tưởng tượng theo những hình thù kỳ quái ấy. Chợt gã nhìn xuống hàng cây đang oằn mình trong gió, gã nghĩ đến những phận người, gã nghĩ đến bà cụ...


- Nghỉ thế đủ rồi đấy!
Giọng người trưởng phòng làm gián đoạn dòng suy tưởng của gã. Gã ngồi xuống, dán mắt vào màn hình máy tính, gã bắt đầu di chuột và quên hẳn bà cụ.
Mấy tuần liền gã không thấy bà cụ, gã cũng không để ý lắm. Gã đang bận với những bản thiết kế chưa hoàn thiện, gã đang cuống cuồng lo công trình của gã chậm tiến độ. Gã quên hẳn bà cụ.


Chiều chủ nhật gã xách xe máy chạy loanh quanh, gã vẫn thường làm như vậy và có lẽ gã cũng thích thế.
Gã ghé qua quán trà đá ven đường, nơi có mấy bà rỗi việc đang buôn chuyện.
Chưa kịp châm điếu thuốc, gã chợt giật mình bởi giọng oang oang của một bà béo:
- Bà bán rau chết rồi.
- Bà cụ hay đi qua đây hả chị? Chị bán nước khẽ hỏi.
- Tội nghiệp bà cụ! một giọng người đàn bà khác.
- Cách đây mấy tuần bà cụ giở chứng cứ ngồi dưới mưa bên mấy mớ rau. Có người thấy thương hỏi mua giúp nhưng nhất quyết không bán, rồi nghe đâu bà cụ bị cảm lạnh.
Nghe đến đây mắt gã chợt nhòa đi, điếu thuốc chợt rơi khỏi môi.
Bên tai gã vẫn ù ù giọng người đàn bà béo kia...
Gã không ngờ.........!


(Nguồn: theo danviet )

Tuyên bố trách nhiệm: Bài viết được lấy nguyên văn từ nguồn tin nêu trên. Mọi thắc mắc về nội dung bài viết xin liên hệ trực tiếp với tác giả. Chúng tôi sẽ sửa, hoặc xóa bài viết nếu nhận được yêu cầu từ phía tác giả hoặc nếu bài gốc được sửa, hoặc xóa, nhưng vẫn bảo đảm nội dung được lấy nguyên văn từ bản gốc khi đăng tải tại http://www.vnaccs.com.  
 Câu hỏi hoặc góp ý xin gửi tới email:vnaccs@gmail.com
Xin chân thành cảm ơn và kính chúc quý khách luôn thành công trong cuộc sống!

Thứ Năm, 8 tháng 11, 2012

Cụ ông 93 tuổi mài dao kiếm sống

60 năm làm nghề mài dao kéo, nay lưng còng, mắt mờ đục, có người khuyên bỏ nghề đi ăn xin cho đỡ vất vả, cụ Chanh gắt: "Trời cho sống ngày nào tôi còn làm việc, quyết không xin ai cả. Già càng phải giữ cái nết".

 

4h sáng, cụ Vũ Văn Chanh ở làng Xa Vệ, xã Hoằng Trung (Hoằng Hóa, Thanh Hóa) thức dậy gói hành lý bắt đầu một ngày mưu sinh. Trời vào đông nhưng cụ chỉ phong phanh manh áo mỏng bạc phếch và cứ thế gánh đồ nghề đi khắp thành phố Thanh Hóa, vừa đi vừa rao "ai mài dao kéo đi". Gặp khách, cụ chậm rãi giở hòn đá mài, cái chậu đựng nước và còng lưng rạp đất miệt mài mài dao.
Kết thúc một ngày làm việc, cụ lại lê bước chân tập tễnh về góc vỉa hè. Đôi bàn tay đầy gân guốc run run dở gói cơm nguội, nắm muối vừng, vài con cá khô. Ăn xong bữa tối, xếp gọn hành lý, cụ chậm rãi kể về cuộc đời nhiều cơ cực.
Sinh ra trong gia đình đông anh em ở vùng quê nghèo xã Hoằng Trung, huyện Hoằng Hóa, gần 30 tuổi cụ Chanh mới lấy được vợ. "Hồi đó nhà tôi nghèo gần như nhất làng Xa Vệ. Bố mẹ dạm hỏi năm bảy mối nhưng không ai nhận lời vì chê cảnh nhà nghèo rớt mồng tơi", cụ kể.
Thương người đàn ông nghèo chịu khó, một phụ nữ quá lứa lỡ thì chấp nhận về làm vợ. Ngày cưới, nhà trai chỉ có rổ khoai lang đào ngoài đồng về luộc mời anh em họ hàng. Nghèo đói nhưng ngày ấy cụ Chanh thấy hạnh phúc vì có vợ có chồng. Hơn chục năm sau ngày cưới, vợ cụ ra đi vì bệnh hiểm nghèo, bỏ lại 4 người con. Ít năm sau, hai người con cũng mất, cụ đành sống cảnh gà trống nuôi con.
Đồ nghề của cụ Chanh chỉ có chậu nước và viên đá mài. Ảnh: Lê Hoàng.
Giọng nói chậm rãi song còn khá minh mẫn, cụ kể về cái duyên đến với nghiệp dao kéo. Tình cờ cụ xin được viên đá mài của người bạn về mài dao cho gia đình. Hồi đó, đá mài không sẵn nên hàng xóm đến nhờ cụ mài dao giúp. Thấy cụ mài khéo nên hễ dao cùn dân làng lại mang đến nhờ làm mới. Nhờ mãi cũng ngại nên nhiều người tìm cách trả công. Ở quê không sẵn tiền nên dân làng thường trả cho cụ vài bắp ngô, nải chuối hay bơ gạo.
Những ngày nông nhàn, cụ Chanh tranh thủ cuốc bộ đi mài dao cho bà con quanh vùng. Đi mãi thành quen, cụ mở rộng địa bàn lên thành phố rồi "biên chế" luôn ở đó cho đến bây giờ. Tiền kiếm được cụ dành dụm nuôi con, cháu. Giá mài dao từ 5.000 đến 10.000 đồng tùy theo loại lớn nhỏ, mài kéo rẻ hơn, 3.000-6.000 đồng. Mấy năm nay giá cả tăng nhưng cụ Chanh không tăng giá mài dao để giữ khách.
Trung bình mỗi ngày cụ kiếm được 30.000-50.000 đồng. Có ngày gặp khách, cụ kiếm cả trăm nghìn nhưng không ít hôm đi suốt từ sáng tới khuya mà không ai thuê. Lao động vất vả nhưng cụ Chanh ăn uống rất hà tiện. Mỗi ngày cụ chỉ ăn hai bữa trưa và tối. Mỗi bữa khẩu phần chỉ có vài lát đậu phụ, đĩa rau luộc.
Cụ Chanh kể, thời trai trẻ có ngày cụ đi bộ vài chục cây số. Từ Rừng Thông đến cầu Trầu (huyện Đông Sơn), qua chợ Voi rồi vòng về thành phố, xuống Quảng Xương... chỗ nào cụ cũng đều đặt chân. Mấy năm nay, mắt mờ chân chậm, mỗi ngày cụ chỉ đi được 7-8 km trong nội thành. "Vì đi bộ quanh năm nên gân cốt còn khá chắc chắn, chẳng mấy khi đau ốm", cụ Chanh tự hào khoe.
Cụ bảo ngày xưa nhà nghèo không có tiền tậu xe đạp nên cụ không tập xe. Sau này con cháu sắm được chiếc xe cà tàng nhưng luống tuổi rồi, cụ không tập được nữa nên đành đi bộ miết. Trước chưa có xe buýt, cụ Chanh đi bộ cả mấy chục cây lên thành phố đi làm. Giờ có xe chạy ngang qua quốc lộ gần nhà nên hàng sáng cụ nhờ người đèo ra bến rồi bắt chuyến sớm nhất ngược vào thành phố.
Đi xe buýt nhiều cũng tốn, xin bớt tiền nhưng nhà xe chẳng cho nên cụ Chanh chọn giải pháp ngủ lại thành phố để tiết kiệm. Cứ hai ngày đi làm cụ mới về quê một lần bằng xe buýt, một ngày ngủ lại thành phố. Nhiều hôm mưa gió rét buốt, muốn thuê phòng trọ bình dân nhưng thấy cụ quá già, sợ cụ chết lại mang vạ nên chẳng chủ nhà nào đồng ý.
"Có đêm tôi đi gõ cửa cả chục căn nhà trọ nhưng nhìn bộ dạng lem luốc như người hành khất nên ai cũng lắc đầu rồi đóng sầm cửa lại. Có nhà lịch sự hơn thì hét giá thật cao để mình không thuê được mà bỏ đi. Tôi đành lếch thếch về lại vỉa hè, đêm ấy coi như thức trắng", cụ ông nghẹn ngào.
93 tuổi, cụ Chanh vẫn phải mưu sinh, nhiều hôm phải ngủ tại vỉa hè. Ảnh: Lê Hoàng.
Để tiện cho việc ăn ngủ vỉa hè, trong túi hành lý của cụ Chanh luôn có sẵn chiếc màn và tấm chăn mỏng. Thấy cụ già lọm khọm, nhiều người khuyên bỏ nghề mài dao đi ăn xin cho đỡ vất vả. Nghe ai nói vậy, cụ lại "xẵng giọng giảng cho một bài". "Tôi vốn là nông dân xịn, phải lao động. Còn sức tôi còn đi làm. Trời cho sống ngày nào, tôi còn làm việc, quyết không xin ai cả. Già càng phải giữ cái nết", cụ Chanh khảng khái.
Tính tình thật thà nên cụ Chanh được nhiều người quý mến. Giờ có công nghệ mài dao kéo bằng máy nhưng nhiều thợ may, thợ cắt tóc chỉ chọn "ông Chanh dao kéo" vì cụ mài cẩn thận nên dao kéo giữ được độ bền đẹp. Mỗi ngày cụ chọn một vài tuyến phố để đi, hết một vòng lại quay trở lại. Cứ thế cụ Chanh nhiều lúc làm không hết việc.
Hiện tại hai con cụ đều đã có con, cháu. Người con trai lấy vợ xa quê, gia cảnh khó khăn nên chẳng đỡ đần gì được bố. Cô con gái lấy chồng ở quê cũng không khấm khá hơn. Mơ ước lớn nhất trong đời cụ Chanh là có căn nhà vững chãi để đỡ mưa gió. Mấy chục năm qua, cụ ở tạm gian chuồng lợn cũ cùng con gái và đứa cháu nhỏ. "Cuối đời rồi, chẳng dám mơ ước giàu sang, chỉ mong dành dụm chút tiền sửa lại túp lều cho đỡ mưa dột", cụ Chanh nói.
Ông Đào Minh Tuấn, Chủ tịch UBND xã Hoằng Trung cho biết, hoàn cảnh cụ Chanh rất thương tâm. Con cháu đều rất khó khăn nên đã gần trăm tuổi, lưng còng sát đất mà cụ vẫn phải đi mài dao mưu sinh. Hiện cụ Chanh được nhà nước hỗ trợ 180.000 đồng một tháng theo chính sách dành cho người cao tuổi.
"Cả đời cụ không biết đến căn nhà cố định. Địa phương đã lập danh sách hỗ trợ cụ làm nhà, nhưng năm 2011 chính sách hỗ trợ hộ nghèo làm nhà lại bị tạm dừng nên chưa giải quyết được. Chúng tôi đang lên kế hoạch, sắp tới sẽ dành một phần ngân sách và kêu gọi nhân dân, các nhà hảo tâm chung tay xây nhà cho cụ", ông Tuấn nói.

 (vnexpress)

Thứ Tư, 24 tháng 10, 2012

Chuyện quê


1. Giãn việc, đội sản xuất xóm Đoài họp.
Đội trưởng phát biểu:
-. . . . Quán triệt nghị quyết của chi bộ Đảng xóm, phát huy tinh thần làm chủ tập thể bà con xã viên ta đã bắt đầu vụ mùa tất cả các mặt đều tốt.
Đứng về phía các cụ, mặt phân, mặt tro.
Đứng về phía các bác, mặt cày, mặt bừa.
Đứng về phía đoàn thanh niên, mặt giống, mặt má.
Đứng về phía các cháu thiếu nhi, mặt trâu, mặt bò.
Đứng về phía hội phụ nữ, mặt đặt vòng, mặt tránh thai.
Đè nghị bà con vỗ tay. 


2. Hội phụ nữ đến vận động chị Mười kế hoạch hoá gia đình. Chị sụt sùi:
- Em biết đông con nghèo, đói, vất vả. Nhưng em thà chịu vậy chứ nhất quyết không đặt vòng. Có hạt nép, hạt mẩy nào cứ để nhà em xạ xuống ruộng nhà mình còn hơn để chồng em đi xạ xuống ruộng nhà khác. Nhà em bảo rồi với người đặt vòng thì cũng giống như đóng đinh vào gỗ lim, chỉ cong đinh thôi chứ chẳng vui thú gì.

(St)

Thứ Năm, 11 tháng 10, 2012

Tản mạn cuộc sống: cụ ông 84 tuổi đạp xe bán chuối

4h sáng, cụ Khánh (84 tuổi) lại túc tắc đạp xe thồ không phanh chở 2 thúng chuối vào Hà Nội. Nhiều người thương tình biếu thêm tiền nhưng cụ từ chối bởi cụ muốn được làm việc chứ không phải vì kinh tế khó khăn.

Vừa hết buổi chợ, cụ Khánh lại tất bật ra vườn chuối để cắt những buồng đã đặt trước.


Nhiều năm nay, hình ảnh ông cụ lưng còng mặc quần áo nâu sồng gồng mình đạp chiếc xe cà tàng không phanh chở hai thúng chuối không còn xa lạ với người dân khu Hà Đông, Thanh Xuân. Mỗi khi có người gọi mua chuối, cụ lại loạng choạng, vắt chéo chân xuống xe giữ thăng bằng rồi mới cẩn thận chọn từng nải chuối ngon cho khách. Ông lão ngoài 80 chia sẻ, bận rộn và được làm việc là niềm hạnh phúc.

16h chiều, cụ Nguyễn Trung Khánh (84 tuổi, ở thôn bãi Trung Việt, xã Cao Viên, Thanh Oai, Hà Nội) trở về nhà sau buổi chợ đắt khách. Hai thúng chuối tiêu đầy ắp khoảng 30 - 40 nải đã hết veo. Vừa về đến nhà, cụ Khánh lại tất bật ra bãi cắt chuối xanh về giấm. Sợ không kịp cắt, những buồng chuối già đã đặt mua ở các vườn sẽ chín rụng hết, cụ Khánh tranh thủ vừa về chợ là phải đi ngay.* Ảnh cụ già 30 năm đạp xe bán chuối


Dỡ những nải chuối xanh xếp đầy trong hai thúng buộc hai bên xe, cụ Khánh móm mém trò chuyện. Trong thúng, đôi dép xốp mòn vẹt thành lỗ to ở gót. Bận rộn với công việc đi bán, cắt chuối ngoài vườn và giấm chuối, cụ hầu như chẳng lúc nào rảnh rỗi để ngồi tiếp chuyện ai đó. Đôi bàn tay già nhăn nheo thâm đen vì nhựa chuối của cụ Khánh thoăn thoắt phân loại từng nải để đưa vào góc nhà. Tấm lưng còng của cụ gập xuống khiến người đối diện hiếm khi nhìn rõ mặt.

Giấm chuối xong, thân già mỏng manh ấy lại "đu" trên chiếc xe cà tang không phanh để "chở thêm chuyến nữa trước khi trời tối". Đoạn đường đến bãi chuối khoảng 5 km, cụ Khánh đạp xe mất 30 phút... Có lần, cụ đang đi cắt chuối, cả người và xe bỗng lao xuống sông, có người đi qua nhìn thấy đã nhảy xuống cứu.

Sinh năm 1929, thời thanh niên, cụ Khánh đã kiếm kế sinh nhai bằng nghề bán chuối. Ở vào tuổi 84 nhưng cụ Khánh vẫn còn minh mẫn, cách nói chuyện rành mạch. Đôi mắt kèm nhèm, hai bàn tay đan vào nhau, cụ cho biết, làng Cao Viên trước đây có tên là Cao Bộ và người dân chuyên bán chuối.

"Tôi bán chuối từ trước khi đất nước giải phóng rất lâu. Mãi năm 28 tuổi, tôi mới lập gia đình. Sau đó tôi với bà ấy lại cùng nhau đi chợ chuối nuôi bốn đứa con", cụ Khánh kể.
Chất đầy chuối vào hai bên thúng, cụ Khánh vất vả chở chuối về.


Trong trí nhớ của cụ, "ngày trước" đi bán chuối cực khổ hơn nhiều, vất vả mà chẳng kiếm được là bao. Đi lại khó khăn, lại không có phương tiện, cụ và vợ phải gánh chuối từ nhà lên Hà Đông. Hồi đó, mỗi cụ gánh được cả thảy ba buồng chuối cho một buổi chợ. Năm 1993 sau khi vợ mất, cụ Khánh vẫn tiếp tục công việc này như một cái nghiệp. Giờ thì bốn người con đã trưởng thành, kinh tế khá giả, cụ cũng có cháu, chắt đề huề nhưng vẫn không chịu từ bỏ nghề bán chuối dạo.

Cụ Khánh cho hay, "bố cả" giờ sống ở Hà Nội và thỉnh thoảng mới về thăm nên cụ ở cùng vợ chồng con trai thứ hai là Nguyễn Trung Điển. Anh Điển cho biết, nhiều lần, các con định bán xe, cố tình làm hỏng xe và đôi thúng để cụ ở nhà nhưng xe hỏng thì cụ sửa hoặc mua xe thồ khác rồi sắm đôi rổ mới. Những cửa hàng sửa chữa xe đạp trong làng hoặc quanh đó đều được "nhờ vả" không sửa xe cho cụ. Không ai giúp, cụ mang xe lên tận Hà Đông sửa. Ban đầu, nhiều người trách các con để bố vất vả chợ búa nhưng sau biết tính cụ Khánh, ai cũng lắc đầu chịu thua.

"Anh em tôi khuyên cụ nhiều lần nhưng không được. Kinh tế cũng không khó khăn nhưng cụ thích đi. Làm cách nào thì cụ cũng vẫn tìm được cách đi chợ cho bằng được. Chỉ trừ những lúc ốm mệt cụ mới ở nhà. Nghỉ 1-2 hôm thôi là cụ lại tiếp tục buổi chợ không sợ chuối chín hỏng", anh Điển chia sẻ.

Mưa hay nắng, ngày nào cụ cũng đạp xe đi chợ bán chuối. Đoạn đường nào khó, cụ xuống đẩy đến chỗ dễ mới lên xe đạp tiếp. Một buổi chợ của cụ bắt đầu từ lúc 3h sáng với ngày Rằm, mùng 1 và 4h sáng với ngày thường rồi trở về nhà vào chiều muộn. "Sáng mua 10.000 xôi thì ăn thoải mái, trưa tôi ăn phở. Bữa tối ở nhà tôi ăn tầm hai lưng cơm", ông cụ cười khi kể về khẩu phần ăn của mình.

"Ngày làm việc" của cụ thường kết thúc vào 12h đêm. Cụ làm không ngơi tay, hết đi bán về lại đi cắt chuối, giấm chuối rồi xếp vào thúng để chuẩn bị cho buổi chợ sau. Cụ thường không ngồi cố định ở vị trí nào mà di chuyển khắp các chợ cóc dọc đường Nguyễn Trãi (quận Thanh Xuân). Nhiều năm bán chuối, cụ cũng có những khách quen. Cụ bảo, có người đến mua biếu thêm tiền nhưng cụ chỉ lấy đúng số tiền chuối và trả lại cho họ.

"Có cả sinh viên cho tôi tiền nhưng các cháu còn đi học thì lấy đâu ra. Có người đưa tiền, tôi không cầm, thế là họ để vào thúng rồi chạy mất. Tôi rất ngại", cụ Khánh giãi bày và tâm sự, "biết các con không bằng lòng" nhưng mình chẳng làm điều xấu nên không có gì đáng hổ thẹn.
Đôi dép mòn vẹt để trong rổ chuối của cụ Khánh.

"Đi lao động không xấu. Tôi đi ăn xin, đi trộm, cắp mới để người ta phải bình luận. Tôi đến chỗ mua, bán nào người ta cũng yêu, cũng quý. Và tôi cũng không làm gì để ai phải chê cười", cụ già 84 tuổi nói. Theo cụ, các con không muốn bố đi chợ và mong ông ở nhà hưởng thụ tuổi già nhưng cụ thấy "tiếc việc".

Chia sẻ thêm về công việc thường ngày, cụ Khánh tiết lộ "bí quyết" giấm chuối. Để chuối chín ngon và đẹp, cụ thường xếp một mẻ 30 - 40 nải vào thùng phuy và bịt kín. Mùa đông, có hôm phải thắp tới chục nén hương còn mùa hè, cụ chỉ dùng tới ba nén để giấm. Để từ sáng hôm trước tới sáng hôm sau là có thể mang đi bán.

Khi được hỏi sẽ đi chợ đến lúc nào, cụ Khánh ngập ngừng: "Ai cũng hỏi tôi câu đó. Tôi sẽ đi đến lúc nào còn có thể".

my thoughts

CÓ NHIỀU VIỆC TA CẦN LÀM TRONG ĐỜI, TRUOC HẾT LÀ LÀM 1 NGƯỜI TỐT.
Twitter Delicious Facebook Digg Stumbleupon Favorites More

 
Email: vnaccs@gmail.com